Một lá đánh sai ở giữa ván khó nhận ra hơn ở cuối ván.
Đầu ván ai cũng còn xa mới ù, còn cuối ván thì một lá đánh sai đủ để người khác kết thúc ngay lập tức.
Người kế tiếp trình phỏm ngang thì tránh đánh lá cùng số. Bốc một lá từ nọc, rồi đánh đi một lá không cần dùng cho phỏm nào cả trên tay.
Vòng đầu nên giữ mọi khả năng ghép. Mỗi lần ăn là lộ ra một phỏm, đếm số phỏm họ đã trình cho biết chính xác còn bao nhiêu lá phải ghép nữa. Điểm phạt tính theo số lá hay theo giá trị lá dẫn đến hai chiến lược cuối ván khác nhau hẳn.
Xếp bài theo dãy số thay vì theo chất khi tìm phỏm ngang. Nếu thời gian mỗi lượt bị giới hạn thì thói quen này giúp không bị hết giờ ở đúng nước đi quan trọng nhất.
Không đủ lượt để lật ngược tình thế nên tay bài ban đầu chiếm phần lớn kết quả, đây là lúc may rủi có trọng số cao nhất. Suy nghĩ quá lâu ở một lượt tiết lộ tay bài đang khó. Nó là điểm nối nên xé ra sẽ phá cả hai hướng, giữ nó lại và bỏ lá khác thường là quyết định đúng.
Ai bỏ lá đúng lúc và không giữ rác lâu thường là người có kinh nghiệm, nên tránh đánh lá vào vùng chờ của họ. Đổi lại rủi ro là nếu có người ù trước thì những phỏm chưa trình có thể không được tính đủ điểm theo một số luật. Thử sắp xếp lại tay bài khi thấy bí.
Đánh lá vào giữa hai lá của phỏm sảnh người khác đang chờ dễ bị ăn ngay. Chúng chỉ ghép được về một phía nên xác suất thành phỏm thấp hơn hẳn lá ở giữa, đây là thứ tự xả hợp lý nhất.